Nếu anh đổi mới dựa trên kiến thức mà không trải qua một quá trình phân tích kiểu này, gần như anh nắm chắc thất bại. Hoặc là chẳng có đổi mới nào hết, như trong trường hợp của Samuel Langley. Hoặc là anh sẽ trao lại cơ hội đổi mới cho kẻ khác. Đây chính xác là những gì đã xảy ra với người Anh. Họ đã hai lần đứng nhìn người khác gặt hái thành quả do chính mình tạo nên.

Người Anh có công phát hiện và phát triển kháng sinh nhưng mọi thứ tốt đẹp từ thành tựu này lại rơi vào tay người Mỹ. Xét riêng về kỹ thuật, các nhà khoa học Anh đã làm được một điều kỳ diệu. Tiếc rằng họ lại không nhận ra khả năng sản xuất kháng sinh là một nhân tố kiến thức then chốt. Đáng lẽ người Anh đã có thể phát triển công nghệ lên men nếu họ nghĩ đến chuyện đó. Cơ hội được trao lại cho một công ty nhỏ ở Mỹ, Pfizer. Kế thừa thành quả của khoa học Anh, Pfizer phát triển nốt công nghệ lên men rồi trở thành nhà sản xuất kháng sinh đầu tiên trên thế giới.

khong-phai-cu-bo-hoc-la-se-giau635494805195925609

Nếu anh đổi mới dựa trên kiến thức mà không trải qua một quá trình phân tích kiểu này

Chưa hết, người Anh còn có công thiết kế và tạo ra chiếc máy bay phản lực chở khách đầu tiên. Nhưng công ty De Havilland của Anh đã không chịu phân tích những gì còn thiếu và do đó bỏ qua hai nhân tố then chốt. Thứ nhất là cấu hình, tức là, kích cỡ và trọng tải tối ưu của động cơ phản lực. Nhân tố thứ hai là làm sao để các hãng hàng không chấp nhận mua một chiếc máy bay đắt đến thế. Chính vì thất bại trong khâu phân tích của người Anh, nên máy bay phản lực được trao lại cho hai công ty Mỹ, Boeing và Douglas, còn bản thân De Havilland thì đã biến mất khỏi thị trường lúc nào không hay.